Bài đăng

“Em biết anh có thể tự làm được, nhưng anh có em mà.”

 “Em biết anh có thể tự làm được, nhưng anh có em mà.” Ngày hôm qua, bỗng dưng mình đọc được câu này, nó khiến cho tim mình khựng lại. Có lẽ mình là một đứa mà cái gì cũng thích làm một mình, cả trong công việc và cả trong cuộc sống, mình rất ít khi chia sẻ cảm xúc và suy nghĩ với người khác. Không phải là vì mình không muốn mà mình thấy khó và thấy ngại để làm điều đó. Mình luôn khao khát có một người mình yêu, ở bên mình, quan tâm và chăm lo cho mình, và mình cũng sẽ làm điều đó. Nhưng nếu mình không mở lòng thì làm sao người ta có thể bước vào đây. Đã ở cái tuổi không còn trẻ nữa, nhưng dường như chưa một lần dám sống thật với con người mình, không dám hết mình yêu thương một ai. Như thế có phải là nhạt quá đúng không? Câu nói này nghe mà thấy nhói lòng. Đã có khi mình ở trong vai “anh” và đã khiến cho “em” bị tổn thương như vậy, khi không thể bước vào cuộc sống của mình, khi không thể hiểu nổi mình đang nghĩ gì, không thể biết mình đang làm gì. Bởi vì trái tim mình không ...